
Là người miền Trung thì có đi xuất khẩu lao đông được không?
20:39 - 11/04/2025
Lượt xem : 663Câu chuyện cảm động của một người đàn ông miền Trung – từ tự ti, mặc cảm về giọng nói và quê hương, đến hành trình vươn mình mạnh mẽ đi Nhật cùng KJVC. Một hành trình không chỉ học nghề, mà là học cách yêu bản thân và tự hào về nơi mình bắt đầu.
Xuất khẩu lao động ngành may có những khó khăn gì?
Khi đi xuất khẩu lao động ngành xây dựng sẽ có cuộc sống thế nào?
Mới học xong cấp ba thì có đi du học đức được không?
Liệu không thi đại học thì có đi du học Đức được không?
Từ miền Trung đến Nhật Bản: Hành trình vượt qua tự ti để trưởng thành cùng KJVC
Tôi là người đàn ông sinh ra và lớn lên giữa vùng cát trắng gió Lào miền Trung – nơi mà chỉ cần mùa hè đến là đất nứt nẻ, mồ hôi rơi nhiều hơn cả những giấc mơ được nói thành lời.
Khi nghe tin có chương trình đi Nhật làm việc thông qua KJVC, tôi phân vân dữ lắm. Không phải vì tôi không muốn thay đổi cuộc đời, mà vì tôi sợ... sợ cái giọng quê mùa, sợ người ta cười khi tôi phát âm sai, sợ cả việc mình không học nổi tiếng Nhật – một ngôn ngữ xa lạ, lắm tầng nghĩa và âm điệu.
Ngày đầu vào lớp, tôi gần như không dám bắt chuyện với ai. Ngồi thu mình trong góc, vừa học vừa cố giấu cái giọng "quê kiểng" như nhiều người từng gọi. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất – là chính những người bạn trong lớp lại là người phá vỡ bức tường tự ti đó.

Bạn bè không chê cười tôi như tôi từng nghĩ. Trái lại, mấy đứa còn bảo:
“Ê, giọng ông nghe hay phết đấy. Mỗi lần ông đọc tiếng Nhật có chất riêng ghê!”
Có bạn còn tò mò hỏi tôi quê có món gì ngon, rồi thế nào cả lớp cũng rủ nhau… về tận quê tôi chơi dịp nghỉ lễ. Tôi nấu “mì Quảng, cá nục kho chuối” đãi cả đám, mấy đứa ăn mà mắt sáng rỡ, cứ tấm tắc:
– “Đúng là vị quê ăn một lần là nhớ mãi!”
Lần đầu tiên, tôi thấy quê mình không còn “quê mùa” như tôi từng mặc cảm. Mà ngược lại – quê hương là điều khiến tôi trở nên đặc biệt, khiến bạn bè thêm gắn bó.
Rồi tôi phát hiện ra – ở KJVC có những thầy cô cũng đến từ miền Trung như tôi. Cô giáo dạy từ vựng quê ở Huế, giọng nhẹ như sương mà khi cần lại nghiêm khắc đến từng dấu chấm câu. Thầy người Quảng Bình, kể chuyện ngày xưa từng đi Nhật bưng bê làm thêm, rồi giờ thành người truyền lửa cho biết bao thế hệ.
Thầy cô không chỉ dạy chữ. Họ để ý từng cái thở dài, từng ánh mắt buồn của học viên. Có bữa tôi bị tụt tinh thần, thầy chủ động mời ra ngồi riêng, rót cho ly trà rồi nhẹ nhàng bảo:
“Miệng mình sinh ra để nói điều tốt, chứ không phải để chê bai chính mình. Em đã đi được tới đây rồi, thì nhất định sẽ đi tiếp được.”
Nhưng không phải mọi chuyện đều dễ dàng. Có lúc giao tiếp với bạn bè miền khác, tôi ngập ngừng, sợ bị hiểu nhầm. Có lúc học tiếng Nhật mà phát âm mãi không ra, bị sửa đi sửa lại, tôi nản đến mức chỉ muốn xin về quê làm ruộng.
Nhưng rồi bạn bè không bỏ rơi tôi. Thầy cô không quát mắng tôi. Ngược lại – họ kiên nhẫn, tin tưởng, và đồng hành. Từng chút, từng chút một, tôi mở lòng ra. Tôi học thêm, luyện phát âm thêm giờ, tập nói không giấu giếm giọng quê mình nữa.
Hôm tôi cầm visa trong tay, tôi không khóc – nhưng tim tôi thắt lại. Vì tôi biết, mình không còn là người đàn ông nhút nhát tự ti của ngày trước nữa. Tôi là một người con của miền Trung – dũng cảm, kiên trì, và có thể đứng ngang hàng với bất kỳ ai, ở bất kỳ nơi đâu.
KJVC không chỉ dạy tôi tiếng Nhật – họ dạy tôi cách tin vào bản thân, cách tự hào về nơi mình sinh ra, và cách để đi xa mà không đánh mất gốc rễ.
Nếu bạn cũng từng tự ti vì vùng miền, từng nghĩ mình không đủ giỏi – hãy tin tôi: bạn xứng đáng có cơ hội, và bạn hoàn toàn có thể bước ra thế giới với chính con người thật của mình.
- Trịnh Lưu Huynh -
#XuatKhauLaoDongNhatBan, #DiLaoDongNhatBan, #CoHoiViecLamNhatBan, #LaoDongNhatBan, #XKLDNhatBan, #LaoDongVietTaiNhat, #XuatKhauLaoDong, #ViecLamNhatBan, #DonHangNhatBan, #ThucTapSinhNhatBan, #TuyenDungXKLD, #KJVC, #KJVCVietNam, #DuHocVaXKLD,

